Lịch sử: Chó chống tăng

Trong lịch sử loài người, đã có nhiều cuộc chiến tranh trong lịch sử. Nhiều cuộc chiến tranh, và nhiều công nghệ mới được con người sáng tạo ra với mục đích quân sự được sử dụng. Trong cuộc thế chiến thứ 2, cuộc chiến thảm họa nhất trong lịch sử khiến cho hàng triệu người chết và thương tật vĩnh viễn, cuộc chiến đi qua nhưng nỗi đau của nó đã để lại cho nhân loại không thể đong đếm được. Trong cuộc chiến này đã cho chúng ta thấy được nhiều công nghệ mới và là tiền thân của nhiều công hệ hiện đại bây giờ, và cũng có một số những công nghệ mới được phát minh. Bên cạnh đó là những vũ khí kì lạ được cả hai phe phát minh ra và tiêu biểu nhất là “Chó cảm tử chống tăng – Chó chống tăng”.
Việc sử dụng chó trong lĩnh vực quân sự đã có từ rất lâu về trước, khoảng từ thời kì trung cổ cũng đã ghi nhận những hình ảnh của những con chó săn được binh lính sử dụng với mục đích để đi săn hoặc chiến đấu với quân địch. Vào thế chiến thứ 1, chó được sử dụng với mục đích tìm mìn và người Đức còn từng sử dụng chúng với mục đích truyền túi cứu thương cho binh lính. Vào năm 1919, tại Liên Xô nhà khuyển học nổi tiếng V. Yazykov đã đề xuất ý tưởng sử dụng chó cho các mục đích quân sự. Năm 1924, quyết định về việc cho chó hỗ trợ quân đội, một trường huấn luyện chó đã được thành lập ở Moscow. Quân đội tuyển dụng người huấn luyện chó cảnh sát, thợ săn, huấn luyện thú ở rạp xiếc và nhà khoa học động vật. 12 trường huấn luyện nữa được thành lập sau đó và đơn vị huấn luyện chó Liên Xô bắt đầu hoạt động nghiêm túc. Không chỉ dạy chó, trường còn đào tạo cả những sĩ quan, chiến sĩ sử dụng quân khuyển trong thực tiễn về sau. Vào năm 1941, trường vinh dự được nhận huân chương Sao Đỏ do Nhà nước Liên Xô trao tặng, vì những đóng góp của trường trong công tác huấn luyện chó nghiệp vụ sử dụng trong nhiều nhiệm vụ.

Ý tưởng về việc treo mìn trên chó nghiệp vụ đã bắt đầu từ năm 1930, bởi trung sĩ Ivan Shoshin – một học viên sử dụng quân khuyển đề xuất. Vào thời kì đó, những chiếc xe tăng và xe thiếp giáp đang được phát triển mạnh. Chiếc xe tăng thời điểm đó không còn là những cục thép to đùng đi chậm mà chúng đã nhỏ ngọn hơn và giáp cũng dày hơn trước. Vì thế, kỹ thuật và chiến thuật chống tăng cũng cần được cải tiến. Thời bấy giờ, biện pháp chống tăng phổ biến nhất là rải mìn chống xe bánh xích. Tuy nhiên, chiến thuật này hiệu quả không cao – lượng mìn hao tốn rất nhiều mà xác suất xe tăng trúng mìn rất thấp, và một số nhược điểm khác.
Có một lên Ivan Shoshin, ông đã nghĩ ra rằng. Tại sao mìn lại được đặt một cách cố định mà không khiến nó di động. Lúc đó, có một chiến thuật đã được người Nhật Bản sử dụng trong thời gian đó là “Bom người” – chiến thuật đó là dùng người lính cảm tử ôm những quả lựu đạn hoặc mìn hoặc bom ba càng với mục đích cảm tử vào xe thiếp giáp địch. Chiến thuật đó phổ biến của người Nhật, tuy nhiên sẽ không hợp với những người Liên Xô. Người Đức cũng đã chế tạo “mìn bò”, di chuyển trên bánh xích mini, chạy bằng động cơ dây cót. Nhưng chiến sĩ ôm mìn có thể thiệt mạng trước khi kịp lao vào xe tăng, còn mìn bò thì rất không chính xác, vì chỉ cần một chút mấp mô trên địa hình là mìn có thể bị bò chệch hướng cần thiết, hoặc có khi hết cót trước khi đến được mục tiêu.
Ý tưởng của Shoshin đã được Sergey Nitz thêm chút và tạo ra được ý tưởng là dùng chó mang theo mìn để tấn công xe tăng. Đầu tiên, chó được huấn luyện để mang bom tới gần xe tăng và sau đó bỏ chạy. Tiếp theo, người huấn luyện sẽ kích nổ quả bom bằng thiết bị từ xa hoặc quả bom hẹn giờ sẽ tự nổ. Có một vài lý do khiến những phương pháp này không hiệu quả. Để thả quả bom, chó phải dùng răng kéo dây buộc. Nghe thì đơn giản nhưng nhiệm vụ này lại quá phức tạp. Thông thường, con chó sẽ quay lại chỗ người huấn luyện mà chưa thả được quả bom.
Thời điểm đó, thiết bị kích nổ từ xa còn lạc hậu nên ít được phổ biến rộng dãi. Với tình hình hiện tại, còn giải pháp dành cho họ là dùng kích nổ trực tiếp và biến chúng thành vật dể hy sinh. Khi con chó đứng dưới xe tăng, quả bom sẽ được kích hoạt.
Khi huấn luyện, những chú chó bị bỏ đói và sau đó người ta đặt thức ăn dưới xe tăng để làm mồi nhử. Họ huấn luyện sao cho chúng nghĩ rằng dưới xe tăng nào cũng có thức ăn. Sau đó, họ bật các loại âm thanh của một trận chiến trong quá trình cho chó thực hành để chúng không giật mình và sợ khi chạy trong tình huống thật.
Vào cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại của Nhân dân Liên Xô, đã có hơn 60.000 chú chó được nhận nhiệm vụ làm chó cảm tử chống tăng. Tuy nhiên, chiến thuật của người Liên Xô trong cuộc chiến này lại thất bại. Khi đem vào thực chiến, chiến thuật này tỏ ra không hiệu quả. Vào trận chiến, những chú chó chống tăng tỏ ra lúng túng tại chiến trường. Tuy được huấn luyện nhưng chúng lại lúng khi có quá nhiều xe tăng của địch trên chiến trường khiến chúng lúng túng và bối rối, sau đó quay lại chỗ của người huấn luyện. Có những chú chó cảm tử khi vào thực chiến bị bộ binh Đức phát hiện và bị tiêu diệt trước khi tiếp cận. Khi huấn luyện, xe tăng mà chó được huấn luyện là xe tăng của Liên Xô dùng động cơ dầu Diesel nhưng động cơ của xe tăng Đức lại dùng là động cơ xăng. Người Đức khi thấy điểm đó đã sử dụng lại chiến thuật chó chống tăng. Tuy nhiên, nó cũng không thành công.
Đến năm 1942, việc dùng chó chống tăng càng ít đi. Tuy nhiên, việc huấn luyện chó chống tăng còn được sử dụng đến năm 1996. Năm 2007, thì chó chống tăng vẫn được các lực lượng phiến quân sử dụng. Tuy nhiên, vẫn không thành công và thay vào đó là dùng khỉ mang bom.
